Kỉ niệm yêu thương

Chuyên mục 'Trường tôi' bởi YeuGuitar, 30 Tháng tám 2013.

  1. Bầu trời xám ngắt như một tiếng va chạm. Gió thổi rất mạnh, bụi bay gấp gáp. Nó đạp xe ngược chiều, khiến mỗi vòng quay càng thêm nặng nề.


    Chiếc xe như ngẫn lại trên đường phố đang ngổn ngang dòng người.


    Những hạt mưa đầu tiên đổ xuống, đôi chân nó như càng thúc giục.


    Tiếng mưa đã ào ào trên khắp mọi nẻo đường. Những hạt nước mưa phả vào mặt nó đau rát. Nó vội vã rẽ vào một quán ven đường để trú tạm.


    - Không biết giờ này ở quê có mưa lớn như này không? Bố mẹ có mang theo áo mưa hay lại bị ướt người? - Nó thầm nghĩ, lòng quặn thắt nhớ về gia đình.


    Hôm ấy trời cũng mưa, bố chở lúa về trong những giọt nước mắt của nó. Người bố ướt hết cả, xe lúa cũng vậy.


    - Bố ơi, bố…


    - Bố không sao đâu, con gái đừng lo - Vẫn nụ cười ấm áp trên đôi môi của bố.


    Đám trẻ con nô đùa, nghịch nước mưa hò hét vui nhộn cắt đứt sự hồi tưởng của nó. Nhìn lũ trẻ, nó lại nhoẻn miệng cười. Một nụ cười vu vơ? Một nụ cười cho những năm tháng tuổi thơ đã đi qua? Lướt nhẹ và thật êm đềm. Không vồn vã, mà chứa đầy kỉ niệm.


    - Giọt nước mưa này là của tớ đấy nhé! – Cái Hiền đưa tay hứng những giọt nước mưa, rồi quay sang nói. Giọng nó lanh lảnh, nên bị gọi là Hiền đanh đá.


    - Còn giọt này là của tớ. Các cậu đúng là con gái, hứng thế thì nước chảy hết mất. Xem tớ đây này, hehe - Đó là thằng Huy, ngay cạnh nhà nó. Tính Huy hiền lành nên là đứa rất dễ bị bắt nạt trong nhóm.


    - Sao cậu tranh chỗ của tớ…


    - Hà Ngân, về nhanh mẹ cậu gọi kìa…


    - Lêu lêu, trêu đùa cũng không biết cách. Mẹ tớ đi làm còn chưa về cơ mà…


    [​IMG]

    Bao kỉ niệm lại ùa về trong tâm thức. Nó nghẹn đắng cổ họng trong tiếng du dương của bản nhạc Trịnh quen thuộc. Khóe mắt nó ướt nhòe, sống mũi cay cay…


    - Lan ơi, ra đây chơi đi. Vui lắm, nhanh lên nào - Tiếng cái Hiền gọi nó, vẫn văng vẳng đâu đây.


    - Tớ yêu mưa, yêu lắm mưa ơi! Từng giọt nước mưa rơi xuống đôi bàn tay tớ, rát nhưng mát lạnh. Tâm hồn tớ hòa vào mưa, ở mãi bên tớ mưa nhé!

    - Những câu nói ngày ấy, nó chẳng thể nào quên.


    Đứng ra ngoài hiên quán, đưa đôi bàn tay hứng những giọt nước mưa nó thấy sự mát lạnh thấm vào da thịt. Cũng vẫn yêu mưa như năm nào còn thơ dại. Bên tai mờ nhạt tiếng gọi năm xưa…


    Giờ đây nó là một cô sinh viên, với cuộc sống xa quê và xa nhà. Bố mẹ và cả tụi bạn thân vẫn ở mãi nơi trái tim nó. Bên hiên vắng, một mình trong tiếng mưa. Với biết bao thổn thức của một cô gái đang chập chững bước vào đời.


    Mưa tuôn ngày càng xối xả và trắng xóa. Những bọt nước bong bóng nổi lên giữa mặt đường. Hiện ra rồi tan biến mất. Ánh mắt nó chớp nhẹ. Đôi môi khẽ chạm nụ cười ấu thơ…

    Ngô Thắm - Mực Tím