Ý nghĩa cảnh hạ huyệt - Hạnh phúc một tan gia - Vũ Trọng Phụng

Chuyên mục 'Diễn đàn Văn Học' bởi butchimau, 19 Tháng mười hai 2014.

  1. Ý nghĩa cảnh hạ huyệt.

    -Ngay sau điệp khúc “đám cứ đi…” đầy ẩn ý NT, đám ma cụ cố tổ đã nhích dần nhích dần đến miệng huyệt. theo lẽ thường, thời điểm hạ huyệt là giây phút thiêng liêng, trang trọng, nó ko có chỗ để ng ta thể hiện những điều giả dối vậy mà đám con cháu cố Hồng vẫn tiếp tục diễn trò, = thủ pháp lộn trái bóc trần VTP lần lượt để cho những nv lộ rõ mặt thật trên sân khấu hài kịch số đỏ.

    +cậu Tú Tân: luộm thuộm trg chiếc áo thụng trắng giống như 1 tài tử, 1 đạo diễn điện ảnh “đã bắt bẻ từng ng 1 hoặc chống gậy, hoặc gục đầu, or cong lưng, or lau mắt ntn, nt nọ… để cậu chụp ảnh kỉ niệm lúc hạ huyệt, nh hành vi giả tạo đã ko qua được mắt VTP, ông đã lật tẩy gương mặt giả tạo mà Tú Tân muốn đóng khung trg bức ảnh chết dán ở anbom. Ko chỉ có Tú Tân, đám bạn hữu của cậu cũng “rầm rộ nhảy lên nh ngôi mả # để mà chụp ảnh cho khỏi giống nhau.” Đó là hành động của nh kẻ vô văn hóa, họ đã chà đạp lên linh hồn ng đã khuất để tạo dáng, tạo kiểu ko có thực. 1 lần nữa sự thiếu tính ng của Tú Tân được tác giả phô bày, cậu ko hề nhỏ 1 giọt nước mắt, ko có 1 nắm đất đắp mộ cho ông nội mà chỉ có nh hành vi trái luân thường đạo lý.

    +cố Hồng: ông ta có phần thỏa mãn vì đám ma đã diễn ra đúng như ý muốn. ko phải là mơ màng nữa mà cố Hồng đã ho khạc mếu máo và ngất đi như lúc ông này nghĩ tới chuyện được mặc đồ xô gai vì thế hành động ho khạc và ngất đi kia cũng chỉ để che mắt thiên hạ.

    +phán mọc sừng: trg lúc bố vợ “đi bè trầm” thì ông này “đi bè cao”, phán mọc sừng khóc to “Hứt!...Hứt!...Hứt!...” ai cũng để ý đến ông cháu rể quý hóa ấy, ông ta khóc quá to đến nỗi nặng ng đi suýt ngã, phải chăng đến lúc này ông phán đã hối hận, ăn năn vì những hành vi ko phải trước kia của mình. Tuy nhiên, VTP ko để nv che mắt ng đọc được lâu, nhà văn đã nhanh chóng hạ màn, đằng sau hình ảnh “ông phán cứ vật ng đi khóc mãi ko thôi” lão đã diễn trò “dúi vào tay nó (Xuân) 1 cái giấy bạc 5 đồng gấp 4”. Hành động mang tính chất phóng đại mà y như thật, nói chung mặt của phán mọc sừng chỉ là cái vỏ bọc che đậy sự giả dối, thối nát bên trg. Đặc biệt nhất là tiếng khóc của lão “Hứt!...Hứt!...Hứt!...” thực ra nó chỉ là tiếng nấc, đọc nhanh thì sẽ là “Hất!...Hất!...Hất!...” VTP muốn hất cả cái lũ ng ấy xuống miệng huyệt chon sâu dưới 3 tấc đất, nhà văn đã dung thủ pháp lộn trái bóc trần, dung tiếng cười châm biếm trào phúng đầy đau đớn để tiễn đưa nh sự nhố nhăng, giả tạo của xã hội thành thị VN những năm trước Cách mạng tháng 8.

    Đoạn văn miêu tả cảnh hạ huyệt đã hoàn tất 1 đám ma “gương mẫu” cùng nh chân dung nhân vật mang mặt nạ ng nhg long lang dạ sói, vô cảm lạnh lùng.

    P/s: chúc các mem thi tốt nha!!

    Xem thêm