Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (321)

(Cảm họa những cuộc tình buồn)

Hai Phía Em Và Tôi

Quặn đau da diết cõi lòng
Nào đâu có muốn rẽ dòng chia đôi
Nhưng xui nước đã đổ rồi
Làm sao hốt được hỡi người…hôm qua!

Trăng thanh đã hóa trăng tà
Ngàn yêu tha thiết đậm đà còn đâu
Giếng tình một thuở đào sâu
Nay khô cạn nước, để sầu mơ đan

Tone Rê em khảy lên đàn
Còn tôi Fa Sí nghịch hàng âm thanh
Vườn em trải thắm màu xanh
Còn tôi đỏ, tím treo cành rung rinh

Vần em duyên dáng nét hình
Vần tôi ai oán, nghiêng mình lắc lay
Tim em trổi nhịp ngắn dài
Tim tôi nghèn nghẹn u hoài tái tê

Đường em lối ngõ lê thê
Đường tôi ảm đạm, ủ ê nỗi niềm
Em thêu gối mộng bên thềm
Còn tôi kiếp cánh loài chim dặm trường…

Gặp nhau chỉ để gieo buồn
Héo hon dưới nắng, tụ sương dưới mờ
Thôi thì kỷ niệm chuỗi thơ
Biết bao êm ái bây giờ đành chôn

Xin trả lại! Cái mảnh hồn
Quả hồng cất giữ sớm hôm cận kề
Từ nay phía trái em về
Còn tôi phía phải lần đi tháng ngày…


1/9/2018
Nguyễn Thành Sáng


Tan Vỡ Mảnh Hồn

Tưởng rằng đó cũng như đây
Vun tay nối lại sợi dây đã chùng
Suối ngân dạ khúc tương phùng
Mây nương cánh gió điệp trùng chẳng xa

Trăng kề dương liễu ngân nga
Tựa vai ấm áp đậm đà thâu đêm
Vậy mà mưa rớt ướt thềm
Trang đài hụt hẫng ủ rèm tuôn châu

Sông xanh lờ lững khơi sầu
Thuyền ai vội vã lảy đầu rẽ khê
Hàn vân phủ ánh trăng thề
Âm u ảm đạm não nề thinh không

Tìm đâu gối đẫm hương nồng
Tay trong tay nhịp mây lồng tiếng yêu
Những khi bóng ngả cô liêu
Sẻ chia hủ hỉ bao điều mến thương

Tình thôi vĩnh biệt đôi đường
Uyên ương đứt đoạn dáng hường héo hon
Lời thề nguyện ước sắt son
Gió xao ngọn cỏ khuấy mòn tâm tư

Nhẹ tay gạt lệ giã từ
Trần tình độc bước ta chừ cô đơn
Quạ kêu cung bậc buông lơn
Nỗi buồn réo rắt chập chờn thiên thu

Hoàng hôn rũ bước phiêu du
Tim hằn vết tích trầm u riêng mình
Thu sương hay giọt lệ tình
Rụng rơi tan vỡ điêu linh mộng vàng...

Cô nguyệt lạnh lang thang chiếc bóng
Sợi tình buồn vỡ mộng châu loang!


September 2, 2018
Tam Muội
 


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (322)

Cũng Chỉ Là Sương

Trời se lạnh và lòng ta cũng lạnh
Lạnh nỗi niềm. lạnh vắng bóng hình ai
Mảnh vườn tình giờ chỉ có heo may
Phủ vàng lá, gió lay dần rụng xuống!

Từ đâu đó vọng về bao âm hưởng
Khúc tiêu sầu, nhớ, tưởng chuyện ngày qua
Mới hôm nào thắm thiết bản tình ca
Chỉ khoảnh khắc hóa ra vầng lam khói

Ta để tim chứa thật nhiều nhức nhói
Trước ngả đường rẽ lối, mộng tình tan
Tái tê, da diết đi! cứ ngập tràn!
Quằn quại đó một lần… rồi phôi lãng!

Chiều hôm nay cũng khung chiều rụng nắng
Tận xa xa cũng văng vẳng gió chiều
Khắp bốn bề hoang tạnh nỗi đìu hiu
Trời vẫn thế! Vẫn chiều ôm sắc ám

Đã hết rồi mặn nồng bao năm tháng
Muôn tiếng lòng lai láng sẻ chia nhau
Nay từ từ phăng kéo sợi dưới sâu
Lên khỏi giếng cất vào nơi vắng vẻ

Trả lại đây chuỗi ngày thu quạnh quẽ
Gặp tình cờ khiến khe khẻ con tim
Có phải nầy ảnh bóng của mơ duyên
Mà ước vọng từng đêm thao thức nghĩ

Trả lại đây ngàn tiếng lòng thủ thỉ
Ấm hồn ta cho để nhớ, để thương
Thì ra tất cả cũng chỉ là sương
Tụ trên lá rồi buông vào tan loãng!...


25/6/2017
Nguyễn Thành Sáng

Bóng Mờ Tình Yêu

Hoàng hôn tím lê chân trên biển vắng
Gió rì rào mặn đắng cuộc tình tan
Tiếng tim yêu thổn thức nghẹn tâm can
Hồn lãng đãng miên man miền quá khứ

Thu nhuộm sắc gợi nỗi niềm viễn xứ
Mãi chập chờn cố giữ bóng hình xưa
Biển nhấp nhô từng dợn sóng nhẹ đưa
Xuôi dĩ vãng lưa thưa bên bến mộng

Tình dang dở đành chôn vùi tuyệt vọng
Anh chim trời vỗ rộng trải vòm xanh
Em cô đơn lạc lõng rũ voan mành
Lòng tê tái thâu canh buồn chất ngất

Ngày anh đến thuyền tình tràn cung bậc
Lời tỏ tình ngọt mật của bướm ong
Ru say mê xoải giấc điệp thinh không
Rồi thắt thẻo cõi lòng vương hoang lạnh

Nắng hời hợt sương mờ giăng ảo ảnh
Sợi tơ chùng sóng sánh lệ khoé mi
Phủ giá băng khắc khoải phút biệt ly
Nay còn lại những gì cho tiếc nuối

Yêu dấu hỡi! Thẳng đường anh rong ruổi
Lệch cung đàn nặng buổi hững hờ trôi
Mình chia tay vĩnh viễn mất nhau rồi
Sao em vẫn bồi hồi tim vương vấn

Con sóng bạc đương lăn tăn thờ thẫn
Đàn hải âu ngơ ngẩn lượn biển khơi
Anh đi rồi tím ngắt giọt thu rơi
Niềm hụt hẫng rối bời sầu chới với...

Chiều hoang vắng tâm hồn buồn diệu vợi
Chuỗi lặng thầm ngóng đợi bóng hình anh!


September 3, 2018
Tam Muội
 



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (323)

Âm Vang Não Nuột

Ngang trái phũ phàng đậy mối duyên
Khiến dòng êm ả vắng con thuyền
Cho người lữ khách hoài trông ngóng
Định ghé sang bờ…Chỉ lặng yên!

Đậm đà, thắm đượm biết bao nhiêu
Đành phải bâng khuâng thả ráng chiều
Trải ánh u hoài nơi diệu vợi
Để đầy yêu dấu nỗi liêu xiêu

Em muốn vượt trùng nhẹ viếng thăm…
Hay tìm nửa mảnh khuyết vầng trăng
Hoặc vui du ngoạn hầu khuây khỏa…
Nhưng cũng chỉ nghe điệp lỡ làng!

Sắc nhạt chiều thu phủ hững hờ
Héo gầy đỉnh mộng, tím chơ vơ
Cho ngàn tê tái, bầu tâm sự
Vàng võ, đìu hiu cuộn dưới mờ

Héo hắt, nghẹn ngào giữa bóng đêm
Chảy từ thương nhớ thẳng về tim
Cô đơn, quạnh quẽ sầu nghiêng bóng
Da diết tràn loang khắp nỗi niềm

Em ơi! Anh hiểu thiết tha sâu
Cố bước lần qua nhịp gãy cầu
Buộc sợi dây rời, vơi khoảng cách
Mong tình hai đứa bớt sầu đau…

Biết phải làm sao giữa cuộc đời
Khỏi nghe tiếng vọng tận mù khơi
Âm vang não nuột theo làn gió
Thoang thoảng ngân nga khúc ngậm ngùi!...


30/7/2018
Nguyễn Thành Sáng


Biển Vắng Suy Tư

Ráng đỏ cuối trời cũng sắp tan
Mây trôi lãng đãng quyện không gian
Từng đôi hải yến bay về tổ
Biển vắng mênh mông, sóng nhịp nhàng

Dốc đá cheo leo lặng lẽ mình
Bốn bề hoang lạnh cảnh điêu linh
Nghe dòng rỉ rả đang rung chuyển
Sâu thẳm miên man một bóng hình

Mấy trăng ròng rã khẽ khàng trôi
Tình thắm sắc yêu khắc dạ rồi
Khoảnh khắc nao lòng vương vấn lạ
Dâng trào nỗi nhớ, nhạt bờ môi

Quấn quýt bên nhau trải tháng ngày
Cung đàn trỗi điệp ngọt ngào vây
Thiên đường tình ái ngàn hương vị
Anh dắt em vào chuỗi đắm say...

Rã rệu phất phơ ngọn gió luồn
Ngậm ngùi day dứt thuỷ triều buông
Ưu tư thổn thức niềm vô vọng
Sóng gợn bão tràn dậy tiếng chuông

Xuân đến hạ đi thu lại về
Xoay vần con tạo phủ sơn khê
Lá xanh đổi sẫm tàn rơi rụng
Để lại cành trơ những tái tê

Cuộc tình rồi biết sẽ về đâu
Khuấy động tâm tư trĩu nặng sầu
Chất chứa nỗi niềm len tận đáy
Tơ vò khắc khoải tủi đường châu.


September 3, 2018
Tam Muội
 


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (324)

Đêm Qua…

Đêm qua em ngủ có ngon không
Có bước vào mơ thấy nắng hồng
Đang rải ấm vườn bên lối mộng
Nhoẻn cười, đủ sắc trổ đầy bông…

Có nghe róc rách suối reo vang
Thoang thoảng ngân nga chuỗi nhạc đàn
Lượn khúc dài theo chân mỏm đá
Đến dòng nước bạc gợn lăn tăn

Có thấy trên cao nhánh mượt chìa
Uyên ương đậu đó rỉa cho nhau
Thương thương đôi bạn ngừng giây phút
Non nỉ. líu lo cuốn ánh trào

Rồi em có lại áng mây bay
Tiếp tục ngả lưng thả giấc dài
Dưới gió phương ngàn xòe cánh đỡ
Từ từ dìu thẳng cõi mê say!…

Còn anh dào dạt suốt canh đêm
Lặng lẽ nhìn trăng tỏa xuống thềm
Xúc cảm dâng tràn, từng khoảnh khắc
Bóng hình yêu dấu chảy vào tim

Rồi tiếp đưa tay lấy sổ đời
Ba năm ghi chép chuyện buồn vui
Cuộc đi tìm “Mộng” ngàn mơ ước
Gói lại, niêm phong thả giữa trời

Khói thuốc bờ môi phả nhẹ ra
Lim dim thổn thức, vọng về xa
Em cười, em “trốn”, em duyên dáng
Da diết con tim…”Nương Tử” à!…


9/3/2018
Nguyễn Thành Sáng


Du Hồn Mộng

(Hoạ Giữ Y Từ Cuối)

Thanh thanh nguyệt tỏ trải tầng KHÔNG
Man mát gió thu ửng má HỒNG
Dáng ngọc êm đềm bên gối MỘNG
Xuất hồn nương cánh dạ hương BÔNG

Men theo Thạch động, suối ngân VANG
Trầm bổng du dương khúc điệp ĐÀN
Hồ quyện non ngàn, mờ dốc ĐÁ
Dưới bầu êm ả, sóng lăn TĂN

Líu lo thánh thót tiếng vôi CHÌA
Hồ điệp lưu tình quấn quýt NHAU
Mây trắng lững lờ chầm chậm PHÚT
Song ngư lặn quẫy nước dâng TRÀO

Loã xoã bềnh bồng mái tóc BAY
Thướt tha kiều diễm, nét mi DÀI
Giọt sầu vắt vẻo, nhẹ tay ĐỠ
Lạc bước u huyền, phảng phất SAY...

Rẽ gió lùa mây vượt bóng ĐÊM
Gặp chàng thao thức quạnh bên THỀM
Hồn thương vạn kỷ hằn sâu KHẮC
Nặng nghĩa ân tình se sắt TIM

Mấy niên cách trở ở đường ĐỜI
Cuộc sống dương trần, hạnh phúc VUI?
Tao ngộ chờ mong, nhoà hẹn ƯỚC
Hàn vân nghiệt ngã ghịt khung TRỜI

Hừng đông đỉnh núi đã nhô RA
Thiếp tạm thu hồn về cõi XA
Ẩn hiện mắt môi gầy vóc DÁNG
Xót xa ray rứt...Tình Lang À!


September 4, 2018
Tam Muội
 



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (325)

Biển Vắng Suy Tư

Ráng đỏ cuối trời cũng sắp tan
Mây trôi lãng đãng quyện không gian
Từng đôi hải yến bay về tổ
Biển vắng mênh mông, sóng nhịp nhàng

Dốc đá cheo leo lặng lẽ mình
Bốn bề hoang lạnh cảnh điêu linh
Nghe dòng rỉ rả đang rung chuyển
Sâu thẳm miên man một bóng hình

Mấy trăng ròng rã khẽ khàng trôi
Tình thắm sắc yêu khắc dạ rồi
Khoảnh khắc nao lòng vương vấn lạ
Dâng trào nỗi nhớ, nhạt bờ môi

Quấn quýt bên nhau trải tháng ngày
Cung đàn trỗi điệp ngọt ngào vây
Thiên đường tình ái ngàn hương vị
Anh dắt em vào chuỗi đắm say...

Rã rệu phất phơ ngọn gió luồn
Ngậm ngùi day dứt thuỷ triều buông
Ưu tư thổn thức niềm vô vọng
Sóng gợn bão tràn dậy tiếng chuông

Xuân đến hạ đi thu lại về
Xoay vần con tạo phủ sơn khê
Lá xanh đổi sẫm tàn rơi rụng
Để lại cành trơ những tái tê

Cuộc tình rồi biết sẽ về đâu
Khuấy động tâm tư trĩu nặng sầu
Chất chứa nỗi niềm len tận đáy
Tơ vò khắc khoải tủi đường châu.


September 3, 2018
Tam Muội


Nỗi Niềm

Anh cũng như em “Mộng Ái” à!
Một trời thương nhớ đến “người ta”
Dẫu đây là bóng, là “Tranh ảo”
Vẫn cứ bâng khuâng mỗi độ tà!

Dạ trót thương rồi, quá đổi thương
Đêm đêm thao thức dưới trăng sương
Lắng nghe gió thổi, nhìn mây bạc
Da diết làm sao một nỗi buồn

Mấy lượt sớm chiều chạnh ngẩn ngơ
Con tim tha thiết tự bao giờ
Thời gian cằn cỗi theo mưa nắng
Nay bỗng ngập tràn cả túi thơ

Có một cái gì mãi lắc lay
Từ nơi thăm thẳm kín trong nầy
Âm thầm thỉnh thoảng rung rinh nhẹ
Mà chẳng thể nào duỗi ngón tay!

Lắm lúc suy tư, nhủ với lòng
Thôi thì cứ mặc thả trôi sông
Bởi tơ chỉ mối bằng lam khói
Sao thể chèo đi được giữa dòng

Có lẽ xưa kia vướng tội tình
Kẻ đành xa vợ, để sầu đau
Người không giữ hẹn, bôn ba kiếm
Nên phải trần gian lỡ nhịp cầu

Em ơi! Hãy khóc! Khóc nhiều đi
Cho quả yêu đương chứa những gì
Đã khiến chuỗi dài em khổ lụy
Từ đây không nữa đọng bờ mi

Rồi sẽ một ngày cõi thế gian
Cây khô rũ chết, rã thân tàn
Hồn linh hai đứa về quê cũ
Nối lại du dương điệp khúc đàn…


5/9/2018
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (326)

CÒN CHI ĐỂ MÀ HẸN

Còn gì để nhớ với mà thương
Ai đã đang tâm cắt đoạn trường
Khi đoá hoa hồng đang ửng thắm
Dưới bầu trăng sáng toả mây sương!

Yêu đến với tôi quá ngọt ngào
Bây giờ lại biến vạn sầu đau
Con tim như thể đem cào xé
Rách nát te tua, huyết đỏ trào

Ngày tháng âm thầm lửa nấu nung
Xây lầu mộng ái giữa không trung
Lấy vầng ánh nguyệt treo đêm sáng
Mượn cánh muôn phương thổi mát vùng

Vậy mà chưa kịp dựng xây thành
Em nở đang tay sớm bẻ cành
Khiến quả hồng đào chưa kịp chin
Phải rơi xuống đất bể tan tành!

Vội vã sang ngang xoá chuyện mình
Sắc vàng một thuở trải lung linh
Thì còn chi nữa, cùng nhau hẹn
Chuyển kiếp lai sinh nối lại tình

Chẳng lời từ biệt vội theo chồng
Nẻo ái đâu còn để luyến mong
Trăm nhớ ngàn yêu thêm khổ lụy
Thôi đành vĩnh biệt thế là xong

Dòng mơ, bến nước một con đò
Chiều vắng bây giờ chẳng khách đi
Lặng lẽ âm thầm, khung nhạt tím
Từng cơn gió thổi, rã hồn phi!


Nguyễn Thành Sáng


Kẻ Phụ Tình

Oán giận mà chi kẻ phụ tình
Cạn suy sa ngã phút lung linh
Hồng hoa lả lướt nương con gió
Để lại cành trơ xót quạnh mình

Những kỷ niệm xưa hãy cố quên
Đẩy theo dòng nước cuốn lênh đênh
Đậm sâu, tha thiết, nồng ân ái
Chôn đáy huyệt mồ chuỗi bấp bênh

Cái thuở thanh xuân toả một thời
Trái hồng mơn mởn, tiết xuân khơi
Men tình khao khát đêm cô lẻ
Anh thấu hay chăng sự đón mời

Năm canh trăn trở dưới sương mờ
Ảm đạm phủ trùm ghịt tiếng tơ
Là lúc cõi lòng đang thổn thức
Thèm bờ vai rộng thoả bơ vơ

Mộng tình xao xuyến phả hồn đơn
Ngày tháng chăn không, nén tủi hờn
Hoài ước nụ hồng, vòng siết chặt
Sưởi tình thắm đượm, giọt buồn lơn

Đằng đẵng thời gian anh ở đâu
Em như đất cỗi đợi mưa lâu
Đành xuôi bến lạ, thuyền neo lại
Dẫu buốt con tim, chuốc luỵ sầu

Thôi vì lệch chỉ, hợt hời duyên
Bịn rịn, suy tư, khuấy nhiễu phiền
Hãy xoá bức hình, yêu dấu hỡi!
Còn đường phía trước lắm vành khuyên!


September 4, 2018
Tam Muội
 


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (327)

Thơ Họa Tâm Tình Không Đề

Em có hiểu cõi lòng anh thương nhớ
Chuỗi tháng ngày trăn trở mãi không thôi
Tình yêu dấu đầy vơi từ vạn thuở
Nay sông đời cách trở, nghẹn chơi vơi…

NTS

Đêm trăn trở sầu khơi hồn ngập sóng
Những u hoài khuấy động trái tim côi
Tình ngăn cách từng hồi như cháy bỏng
Nghẹn tủi hờn cõi mộng chập chờn trôi…

TM

Thương nhớ quá! Đầy vơi thương nhớ quá
Vậy mà không thể có được gần bên
Để ngày tháng ôm tình nơi tấc dạ
Chuỗi canh dài buồn bã vọng mông mênh…

NTS

Mưa tí tách chênh vênh tràn nỗi nhớ
Hắt hiu sầu mộng vỡ mối lương duyên
Lòng ray rứt ưu phiền tình dang dở
Thương anh nhiều nức nỡ quạnh mái hiên…

TM

Dấu yêu ơi! Nỗi niềm em bên ấy
Khắc khoải sầu, cứ mãi suốt thời gian
Còn ở anh, dạ tràn muôn tê tái
Lỡ nhịp cầu, nhức nhói cả tâm can…

NTS

Sầu dáng liễu rũ tàng bên hồ vắng
Giọt mưa thu mặn đắng cõi tâm hồn
Bao khắc khoải bồn chồn trong lo lắng
Bấy đêm về lệ gắng xót xa chôn…

TM

Cứ mỗi độ hoàng hôn trời tắt nắng
Một cái gì nằng nặng ở con tim
Cố thả bước đi tìm trong vắng lặng
Vơi cõi lòng hụt hẫng nhớ thương em…

NTS
 


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (328)

Thơ Họa Tâm Tình Không Đề

Em yêu ơi! Mùa thu giờ đã đến
Sắc thu mờ khắp chốn phủ đìu hiu
Có nghe lòng vương vấn, nỗi đăm chiêu
Khi mỗi độ bóng chiều đà tắt nắng…

NTS

Anh có cảm heo may về phố vắng
Tiết giao mùa sâu lắng khúc hương yêu
Tay đan tay dưới ánh nắng ban chiều
Em thỏ thẻ những điều chưa dám nói...

TM

Nhìn thẹn thùng, anh sát gần khẻ hỏi
Em nghĩ gì? Mà rười rượi bâng khuâng
Có phải chăng ráng tắt, tối khung tầng
Sợ mù mịt nên trào dâng héo hắt…

NTS

Sương khuya lạnh em nghe lòng se sắt
Thu đã về nỗi thắt quặn nhớ nhung
Mãi chờ trông giây phút được tương phùng
Nhưng mờ mịt nghìn trùng xa vạn lý…

TM

Hãy thả lỏng em ơi! Đừng suy nghĩ
Chỉ khiến sầu âm ỉ nỗi bâng khuâng
Vầng trăng ta lóng lánh trải khung tầng
Tiếc diệu vợi, muôn phần sao thể vói…

NTS

Đêm trống trải cô đơn buồn dạ khởi
Chuỗi bóng câu phơi phới tuổi xuân thì
Mãi ngậm ngùi ray rứt nỗi sầu bi
Đời còn lại những gì trong tâm tưởng..

TM

Còn ở đây cung đàn hòa âm hưởng
Còn tấc lòng vương vấn mãi thời gian
Còn du dương gió nhẹ lướt khung tầng
Yêu dấu hỡi! Ngập tràn thơ với mộng…

NTS
 


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (329)

Chút Gì Để Nhớ

(Thơ Liền Âm - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

Chim ríu rít trên nhành đang rỉa cánh
Tia hoàng hôn óng ánh chiếu xuyên mành
Cảm nỗi nhớ lệ vành mi sóng sánh
Ước mơ hồn hai mảnh quyện vòm xanh

Trăng vằng vặc gió lành bầu hoang lạnh
Đóa tiểu quỳnh mảnh khảnh rộ đêm thanh
Em khẽ ép để dành đem tặng ảnh
Sưởi ấm tình vơi quạnh chuỗi thâu canh…


Tam Muội

Chút Gì Để Thương

(Họa thơ liền âm từng phần)

Rồi có lẽ một ngày kia bên ấy
Em có chồng, trả lại mảnh hồn say
Chắc có lẽ nơi đây ngàn tê tái
Dưới bóng chiều khắc khoải vọng tầng mây

Còn đâu nữa chuỗi dài niềm mê mải
Bút trải lòng ngập ái tặng trao “Ai”
Đâu giây phút u hoài, thương khuyên giải
Bạn tình ơi! Em hãy cố phôi phai…


Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (330)

Tình Phụ

(Họa thơ liền âm từng phần)

Vì nghịch cảnh mối tơ duyên dang dở
Đò cắm sào bỡ ngỡ bến chơ vơ
Đành khép lại tình thơ say một thuở
Sớm theo chồng kẻo lỡ tuổi mộng mơ

Bầu quạnh quẽ đôi bờ mi nức nỡ
Cuộc tình buồn chẳng nợ nghoảnh mặt ngơ
Ngày xuất giá lệ mờ con tim vỡ
Tình phụ vong xin chớ đợi với chờ...


Tam Muội

Hóa Sương Mờ

(Họa thơ liền âm từng phần)

Bóng thời gian mãi dần trôi ngày tháng
Bến sông thơ quạnh vắng dưới khung tầng
Đò đợi khách bao lần trong dĩ vãng
Sẽ không còn mưa nắng đón đưa ngang

Kỷ niệm xưa ngập tràn muôn lóng lánh
Chuyển giọt sầu trĩu nặng rã tan nhanh
Bóng hình ai muôn phần thương nhớ tận
Hóa sương mờ lãng đãng khuất trời xanh


Nguyễn Thành Sáng
 
xây nhà trọn gói tại quảng ngãi công ty xây dựng quảng ngãi xây dựng quảng ngãi thiết kế nội thất quảng ngãi
Top