Thơ Nguyễn Thành Sáng



Ngọn Lửa Tình

Em lại ngồi đây, thật sát anh
Hỡi hồn yêu dấu đượm tình thanh
Để bao khắc khoải thời lâu lắm
Trút bỏ từ nay hết rũ mành!

Anh sẽ hôn em, thật thật nhiều
Đưa em về tận cõi phiêu diêu
Quên đi tất cả không còn nhớ
Chỉ có đong đưa gió dập dìu

Ngây ngất, dịu dàng trải bóng đêm
Bên nhau thổn thức tiếng con tim
Hồn thương rộn rã ngân nga nhịp
Điệp khúc yêu đương, khát vọng tìm

Thảm cỏ xanh rì bên suối mơ
Lim dim ru ngủ điệu ầu ơ
Hương đưa thoang thoảng loang vào mộng
Xưa cũ liêu trai ảnh dật dờ!

Chẳng nghĩ ngợi chi đến chuyện đời
Chỉ còn tắm mát duỗi tay bơi
Lâng lâng dào dạt từng nhô nhấp
Hồn phách chu du một góc trời

Quên hết nỗi niềm bao thế sự
Tiêu dao, lãng đãng cánh hồn phi
Bay lên tận đỉnh ngàn vô tận
Lai láng dâng tràn, vạn tái tê

Thắm thiết, êm đềm phả ánh trăng
Ửng hồng lửa rực toả trần gian
Cho quên ngày tháng sầu thao thức
Vương vấn tình ai nghẹn lỡ làng

Ngàn yêu trăm nhớ lại lang thang!...

4/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 84 Images?q=tbn:ANd9GcQ2CndlTU3R9j85nXar0rsTZX6x4jO_8Ww3Tr4mAKkcIXfHFBoD


Canh Khuya Nhỏ Giọt

Ngược quay cái bóng hoàng hôn
Về nơi dĩ vãng, tìm hồn thuở xuân
Phôi phai chiều nhạt, ánh tàn
Đốt lên bếp lửa sưởi màn giá đông!

Bao lần ghé bến bên sông
Bao lần thả cánh thuyền rong dặm ngàn
Bao lần uống ái dưới trăng
Bao lần yêu dấu để dần khổ đau

Bao lần tìm mộng qua cầu
Bao lần thao thức canh thâu ngậm hờn
Bao lần gió thổi cánh vờn
Bao lần trải chí, lối mòn tìm xa!

Bao lần ngắm ánh chiều tà
Ngộp bao nhung nhớ, ngân nga nỗi niềm
Chuỗi dài trăn trở con tim
Chiều thu quạnh quẽ, cánh chim rã rời…

Để cho một cuộn phim đời
Ngập tràn cảm xúc, đầy vơi sự tình
Lay hồn rũ rượi phù sinh
Tỉnh cơn mê mỏi…tìm mình ngày xưa

Dẫu rằng đêm lạnh, canh khuya
Hồn mơ đơn độc, đường về mù khơi
Âm vang đồng vọng xa xôi
Từng cơn réo gọi…người ơi! Hỡi người!

Còn đây nửa mảnh trăng trôi
Còn đây lai láng một thời dư hương
Gió lay lóng lánh pha sương
Từ từ rỉ rả, trả buồn cho đêm!...

5/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 84 Images?q=tbn:ANd9GcR8n5IwSVlAvi9587TLq0IZKeMP3t6E0sP7f8mmVkdHRTP6Ljek_A


Thôi Thì Cứ Mặc

Hình như bên nửa quả tim khô
Máu đẩy xuyên thông thắm lại dần
Và đã bắt đầu tăng nhịp đập
Ngân nga, dào dạt phả loang tràn!

Nhẹ nhàng chầm chậm nỗi lâng lâng
Nhìn loáng thoáng kia ửng sắc vàng
Mà cả chuỗi dài mơ với đợi
Chỉ buồn quạnh quẽ, bước lang thang

Giữa đỉnh lộng ngàn ngập gió mây
Bao chiều nắng đổ, vọng trời tây
Sương lam lãng đãng dầy bao phủ
Trống vắng chơi vơi một bóng gầy!…

Phải chăng người ấy của tiền duyên
Kiếp hận đau thương vỡ mộng thuyền
Hẹn ước lai sinh về cõi thế
Cùng nhau tiếp nối cánh uyên ương?

Mà sao mỗi lúc vấn vương thêm
Biết ảo là đây dưới ngọn đèn
Biết vạn dặm xa, màn nhểu ánh
Mà hoài trông đợi dưới canh đêm…

Người ấy là ai? tính thể nào
Tuổi đời, vóc vạc ra làm sao
Gió trăng quyện kết hay trăng gió
Để khoảnh khắc đây gửi tiếng chào?

Thôi thì cứ mặc chẳng bâng khuâng
Chớ bận lòng chi khập khiễng tàn…
Cứ thả cánh hồn về biển suối
Đón nghe êm ả khúc cung đàn!

21/2/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 85 Images?q=tbn:ANd9GcQ6dRsNScjvJgAZuk6TNBy7aOE0oK0IKQmqg2cZdk0r3_ReeNOK8A


Bóng Thời Gian

Chiều công viên, cô đơn đè phiến đá
Dãy áng buồn rệu rã trải trời bay
Chút lững lờ trôi hoài theo lộng gió
Ảnh gợi tình nhớ thuở mộng rời tay!

Ôm trọn vẹn mảnh sầu nơi dĩ vãng
Bước chuỗi dài thơ thẩn, nhạc đàn ngân
Lúc vút cao bâng khuâng rồi bảng lảng
Khi hạ trầm lẳng lặng, nghẹn trăng tan

Bóng thời gian là cả màn đen sẩm
Phủ chặt dầy cuốn quấn quả tim đau
Cho nhịp đập loang sâu vào thăm thẳm
Rồi loãng tàn chìm đắm mất về đâu

Càng cố quên thì càng thêm nỗi nhớ
Đêm quá dài, trăn trở mãi không thôi
Hình bóng cũ chết rồi quay trước ngõ
Réo hồn hiu, vàng võ nẻo chơi vơi!...

Chút nắng tàn từ từ rơi cuối đất
Đêm sắp về phần phật gió qua sông
Kỷ niệm cũ đã theo dòng trôi mất
Như vẫn còn phảng phất cõi mênh mông…

Cặp tình nhân choàng vai đầy âu yếm
Thoáng động lòng xao xuyến kẻ chiều thu
Một khoảnh khắc âm u đà vụt biến
Bởi còn đây vạn tiếng của tình yêu

Nước vẫn xanh, sớm chiều luôn chuyển đổi
Gió vẫn vờn, vẫn thổi, sóng lăn tăn
Trời đêm nay ánh trăng mờ rười rượi
Mai mốt nầy bóng tối cũng rời tan!...

6/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 85 Images?q=tbn:ANd9GcRchoB0o3p-u16FH0VVGj9ol_rErOTCYUhG5liaK0OTUF_MiTyG



Bây Giờ Tháng Sáu

Bây giờ tháng sáu đến rồi em
Sắp chuyển thu sầu gọi réo tim
Cho kẻ đi xa, hồn gửi lại
Chập chờn, lãng vãng dưới trời đêm!

Bây giờ tháng sáu đến rồi em
Mây xám ngàn phương sắp phủ thềm
Để bóng cô đơn mờ khoé mắt
Bã buồn trăn trở, cuốn màn đen

Bây giờ tháng sáu đến rồi em
Nắng nhẹ hanh hanh tím nỗi niềm
Nhung nhớ dâng tràn, loang diệu vợi
Hồn mơ lãng đãng biến thành chim!

Bây giờ tháng sáu đến rồi em
Dịu mát từng hồi trải mái hiên
Nhựa trắng thân cây chầm chậm lại
Dưỡng nuôi sức sống trước truân chuyên

Bây giờ tháng sáu đến rồi em
Bỗng chốc trăng thanh, rực ánh đèn
Hoa nở trong lòng khơi sắc thắm
Thơ tình da diết một Thuyền Quyên!

6/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 85 Images?q=tbn:ANd9GcQvrxOXcbE72eOExyp8hbLFmFxicjfT4E1SGzooga-Bi7fdWHykYQ

Mãi Trọn Chữ Yêu

Có yêu nào mà lòng không thổn thức
Lúc quạnh buồn giây phút nghĩ về ai
Niềm ước vọng từng ngày theo trăn trở
Được ngắm vầng ánh tỏ, nắm bàn tay!

Có yêu nào mà không nghe da diết
Biết giờ nầy, tha thiết nhuốm sầu đau
Lịm héo hon canh thâu, trời cách biệt
Bóng ái tình một chiếc…thả về đâu?

Có yêu nào mà lòng không mong mỏi
Bước qua cầu để gởi… tiếng yêu em
Cho ửng ánh từng đêm lùa bóng tối
Cả bầu thanh diệu vợi toả hừng thêm

Có yêu nào mà không đầy khao khát
Uống ảnh vàng, tắm mát suối trong veo
Cuốn vòng tay ấp yêu từng tiếng nhạc
Và thả hồn ngây ngất cõi phiêu diêu

Có yêu nào mà không nghe buồn bã
Bởi thuyền tình, sóng cả mãi bủa giăng
Cùng mây sầu bao lần treo lộng gió
Phủ mịt mù đậy xoá sáng vầng trăng…

Tình yêu ơi! Dấu hằn lên đá sỏi
Bóng thời gian, vòi vọi đỉnh cheo leo
Chìm tuyết trắng, hắt hiu ôm nỗi đợi
Quả hồng nầy nhức nhói biết bao nhiêu

Nhưng vẫn sống, vẫn thương và vẫn nhớ
Bởi cho rồi sao nỡ đoạn lìa tay
Để trọn đời héo gầy lên lá cỏ
Khi mộng vườn ngọn gió hãy còn đây!

9/6/2016
Nguyễn Thành Sáng

 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 85 Images?q=tbn:ANd9GcRL2WZHZsXdOHi5gRuFltftpXSPhoVFJ2CetAc82QCbTw1BPXEFVA


Cánh Mộng Thuyền Duyên

Gửi tặng em cả dòng thơ tâm huyết
Gói nỗi niềm tha thiết của lòng anh
Vượt không gian xa xăm, bờ cách biệt
Về dấu yêu da diết mỗi thâu canh!

Nếu vắng em, sẽ nhiều sương thêm nữa
Đêm quá dài, cửa mở đợi sầu ai
Giọt rỉ rả nhỏ hoài về bao thuở
Tái tê buồn, trăn trở cánh heo may

Trăng chạnh khuyết, chập chờn theo gió thổi
Giống từng cơn nhức nhói ở trong tim
Nơi tâm tưởng bộ phim dài tiếp nối
Cho cô đơn mỗi tối tận tường xem

Để vương vấn, tìm quên và mong đợi
Một ảnh hình diệu vợi cuối chân mây
Sưởi ấm lại chuỗi ngày đông rười rượi
Hồn xanh xưa phơi phới trở về đây!...

Em đã đến như hẹn thề vạn kỷ
Cũng chuỗi đời âm ỉ nỗi đau thương
Cũng giống anh, canh trường long ánh lệ
Tắm thu mờ, thủ thỉ với trăng sương…

Rồi ngày tháng, dạt dào trên biển mộng
Lướt thuyền duyên vượt sóng đến ngàn xa
Lửa yêu đương toả ra từng hơi nóng
Phả bầu đông ấm bóng mảnh hồn hoa

Chỉ tiếc cho sông sâu, đò lỡ chuyến
Rũ hoàng hôn, lưu luyến khách đợi chờ
Phôi phai nhớ thả thơ vào gió quyện
Tay khảy đàn ngân tiếng trải cung mơ!...

10/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 85 Images?q=tbn:ANd9GcSl_KGS3054dz3EN9JakweDD_-clHIbIfyy5sqv93w7m5XwpFA5ZQ


Thôi Rồi Tiếng Hẹn!

Ôm thổn thức, con tim từng giây phút
Nhịp u sầu điệp khúc mãi không thôi
Khuya đêm nay, trăng trôi, bầu ánh khuất
Trên đỉnh ngàn, đáy vực, ảnh chơi vơi!

Hết rồi sao! Yêu đương và nỗi nhớ
Bao chuỗi ngày trăn trở, đợi chờ ai
Vượt không gian thả dài theo ngọn gió
Nhạc hồn tình muôn thuở ấm men say

Còn đâu nữa chiều tà thuyền lơ lửng
Trên sông buồn, ánh ửng cuốn trời xa
Gác mái chèo trải ra từng âm hưởng
Dãy cung đàn vạn trượng quấn hồn hoa

Để gặp gỡ, luyến lưu rồi vương vấn
Niềm ước mơ, mấy bận dệt tơ lòng
Đêm tắm trăng xuôi dòng về tít tận
Ngày mỏi mê hứng nắng, vượt vờn phong!...

Tôi âm thầm đắp xây, còn em phụ
Vội lấy chồng, xé bỏ mảnh trăng xưa
Gieo ảm đạm trước mùa xuân hé nụ
Áng mây sầu che phủ kéo theo mưa

Em cứ quên, cứ đi, đừng ngoảnh lại
Bởi còn gì luyến ái với mơ trăng
Bóng thời gian, âm thầm trôi trôi mãi
Sẽ xoá mờ bóng tối cõi xa xăm

Tôi vẫn là tôi, em vẫn là em
Như một thuở chưa quen, đời đôi nẻo
Bởi hôm nay hắt hiu bầu ám quyện
Phả nhạt nhoà tiếng hẹn…nhé anh yêu!

11/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 85 Images?q=tbn:ANd9GcQ9gPtycrLeA_WY-GVxZA_Ih1a-iljI28pks395N77GZTUSbnRC


Vật Vờ Một Mảnh Tình Trôi

Anh có tội, trăm lần mang tội
Tội của anh lui tới cùng em
Kéo dài hai chữ thân quen
Vô tình vẽ ánh trăng lên đỉnh ngàn!

Anh có tội muôn vàn em ạ
Bởi một thời làm gió đong đưa
Dìu em vào giấc ngủ mơ
Bước chân nhè nhẹ lên bờ cỏ hoa

Anh có tội rời xa lặng lẽ
Không một lời chia sẻ cùng ai
Để em khắc khoải chuỗi ngày
Bóng chim tăm cá biết đây trở về?

Anh có tội, lê thê tình cảm
Trải khung trời bảng lảng gió sương
Chập chờn ảo ảnh yêu đương
Bất ngờ sáng sớm, vó cương lạnh lùng!

Anh có tội mịt mùng năm tháng
Làm nhạt mờ ánh sáng đời em
Khiến cho u ẩn con tim
Níu ghì, buộc thắt, thuyền quyên lỡ làng…

Chiều hôm nay lang thang nỗi nhớ
Vương vấn lòng cái thuở mộng xanh
Vì sao suốt mãi thời gian
Cánh chim biệt dạng, đoạn đành bỏ quên

Để dang dở chưa tên còn đó
Cả một đời trăn trở còn đây
Làm cho vàng võ héo gầy
Mảnh tình tha thiết, trôi bay vật vờ…

17/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 85 Images?q=tbn:ANd9GcTpE9jz7CNDfboBa2U1uO72knu-4LGXC4mjxEZZ8P79CtKtPhku


Niềm Day Dứt

Tôi bên đây, bờ kinh dài dẫn ruộng
Em bên kia, nhà hướng thẳng sang tôi
Giữa dòng bạc, chậm trôi như trầm tưởng
Một chuỗi đời âm hưởng vọng xa xôi!

Ngày tắm nắng, đêm đơn hồn gửi mộng
Cả bốn mùa chỉ nóng với bờ râm
Mảnh đất phèn ba năm trần phơi lộng
Thui thủi mình ửng bóng dưới trời xanh

Đất lên vồng, ngọn mì trồng rải khắp
Mùa bội thu chất ngập củ trong nhà
Một số thùng tặng qua tình xóm ấp
Phần còn kia bù đắp, bán lo xa...

Anh ba ơi! Cân cho em vài ký
Rồi bé cười, thủ thỉ...chuyện dòng sông
Có con thuyền bềnh bồng trên sóng nước
Trải nỗi niềm mơ ước cõi mênh mông!

À thì ra! Tơ lòng ai đã quyện
Từ bên kia xao xuyến quấn về đây
Khiến mảnh hồn tháng ngày chìm đáy biển
Lay động dần, trồi hiện ngắm tầng mây

Từ dạo đó, cầu gòn sang vườn thắm
Những khi buồn, đăm đắm cánh sầu hiu
Bầu dịu nắng, ráng chiều còn xa thẳm
Khách lữ hành chầm chậm nỗi phiêu diêu...

Dòng định mệnh, tình tan theo mây khói
Khiến năm dài ơi hỡi! Nát hồn em
Vội yêu chi khi chim trời chưa mỏi
Để trọn đời nhức nhói mãi con tim!

12/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 86 Images?q=tbn:ANd9GcRL2WZHZsXdOHi5gRuFltftpXSPhoVFJ2CetAc82QCbTw1BPXEFVA


Trăn Trở Nỗi Niềm

Mấy đêm rồi, sương buồn trên lá cỏ
Đọng ánh sầu, lộng gió ửng pha lê
Niềm vương vấn trăng thề loang nỗi nhớ
Chạnh tấc lòng, trăn trở, rủ màn khuya!

Bao day dứt âm thầm không nói được
Em bệnh nhiều, mấy bước đến tình sâu
Vậy mà anh nhạt màu trên sóng nước
Để hồn tình da diết nghẹn sầu đau

Còn chi nữa yêu đương và mộng thắm
Sóng biếc tình, đăm đắm toả hương say
Dào dạt cảm, xoè tay nhau cùng nắm
Truyền lửa hồng sưởi ấm giá đông ai

Chuỗi thời gian xuôi thuyền trên biển lặng
Áng thơ dài trải cánh gió ngàn phương
Đến một khúc nẻo đường leo núi vắng
Mỏi quá rồi, trầm lắng, rã rời sương!...

Anh đã phụ từng đêm bên gối mộng
Tiếng ân tình khuấy động mảnh hồn thu
Để một thuở âm u trùm khuất bóng
Tan nhạt dần theo sóng đẩy về đâu…

Bạn lòng ơi! Biết bao nhiêu kỷ niệm
Tràn ngập hồn lưu luyến với ngàn thương
Vậy mà nay nỗi buồn như ẩn hiện
Lẻ loi mình, bệnh viện, tím tơ vương

Dòng sông đời, đôi bờ ngăn cách giữa
Nước lững lờ muôn thuở hãy còn đây
Những giây phút nhớ ai hồn treo ngõ
Chỉ nghẹn ngào vò võ thả tầng mây!...

13/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 86 Images?q=tbn:ANd9GcT2Cwdjw0sVipUyS09VUwDzOEuqJF4-Fhe5u_Pve45Dd6vh7OpCcw


Gió Và Thi Sĩ

Hỡi người Thi Sĩ giữa canh khuya!
Sao vẫn còn đây, chẳng chịu về
Chìm giấc no say vào mộng đẹp
Hơn là khắc khoải với lê thê!...

Thì ra cánh gió của năm xưa
Kết bạn cùng ta giữa chặng đường
Cát bụi, phong trần muôn đá sỏi
Sẻ chia, tâm sự những canh sương

Đã khá lâu rồi, ta vắng nhau
Kẻ ngàn phương duỗi, vượt ba đào
Kẻ thân mình cuốn bên bờ vắng
Thao thức, bâng khuâng dưới nguyệt mờ

Gió sướng hơn ta gấp bội lần
Được đời phiêu bạt cõi xa xăm
Xem hoa đủ sắc bao vườn thắm
Nghe nhạc du dương khắp mọi tầng…

Đừng buồn, trăn trở nữa người ơi
Một kiếp thu hình, kiếp nổi trôi
Phận số an bày đâu cưỡng được
Chỉ đành chấp nhận thế mà thôi

Dẫu chẳng đó đây…phải bó mình
Nhưng còn sâu thẳm mảnh hồn xinh
Còn làm Thi Sĩ dòng thơ thắm
Rạng rỡ hơn ta, chỉ lướt nhìn

Biết nghe từ gió lời than thở
Biết thấy trăng thanh nhỏ lệ buồn
Biết cảm dòng sông lờ lững chảy
Biết sầu xúc động thấy sương buông…

Được trải lòng ra với áng thơ
Phun Châu, nhả Ngọc ửng đêm mờ
Bút xanh hóa kiếm rơi sầu hận
Hơn hẳn trùng khơi chỉ vật vờ!

14/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 86 Images?q=tbn:ANd9GcS3QRGTQ8ekTiPEBlK038F7WdYmPoX6ksxMMdpCFVTL7AJkffla

Thi Sĩ Và Gió

Người thấy ta buồn, an ủi ta
Cho thu ngày tháng quấn trăng tà
Loãng tan bóng nhạt, bầu hiu hắt
Ửng ánh khung trời đượm sắc ra?!...

Sáng ơi! Có nhớ thuở ngày xưa?
Hai ảnh hồn ta dưới nguyệt mờ
Trăn trở vui buồn theo thế sự
Để rồi đứng dậy bước vào mơ

Bởi thấy cuộc đời lắm trái ngang
Kẻ trên thuyền mộng, tắm trăng vàng
Còn ai dưới nước, chìm trong lạnh
Sóng đẩy bập bồng giạt hướng nhanh

Héo hắt, u hoài chỉ khổ thôi
Vì dòng sông vẫn lặng lờ trôi
Sớm dâng, tối cạn, luân chuyền mãi
Theo nước, con thuyền trải cánh bơi!...

Đúng rồi! Tạo hoá đã an bày
Phận số con người, một chữ duyên
Ai bước thang mây về cõi lộng
Còn ai đá sỏi, nẻo truân chuyên

Ta quá nửa đời rớt vực sâu
Bốn bề tịch vắng, chốn về đâu!
Chang chang ngày nắng, hồn tơi tả
Đêm lạnh đìu hiu, nhạc trổi sầu

Từng phút âm thầm nối sợi mây
Móc vào cạnh đá, mỏi bàn tay
Cố leo chầm chậm, leo leo mãi
Cho đến bây giờ được đứng đây

Nhưng nay tuyết đã trắng lên sương
Xanh thắm còn đâu! Chỉ nghẹn buồn
Tiếc nối xuân thời trong dĩ vãng
Khoẻ nầy đôi cánh, lướt muôn phương!...

15/6/2016
Nguyễn Thành Sáng

 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 86 Images?q=tbn:ANd9GcQEAMWfqBVlEy5h9b6JAfO_0KLwjM_k-dn2pCzOY5dfxzWi9Wn_Jg


Tình Lang Thổn Thức

Vì vọng tộc quay về cõi thế
Khiến cho nàng nhỏ lệ nhớ thương
Tình Nương ơi hỡi Tình Nương!
Có nghe da diết nỗi buồn trong ta?

Cõi hồng trần ngàn xa diệu vợi
Canh cánh lòng, nhức nhói người đi
Tắt rồi dãy ánh trăng thề
Để đường mù mịt, lê thê nỗi niềm

Còn đâu nữa dưới thềm trăng mộng
Lửa yêu đương gợn sóng con tim
Dạt dào, ngây ngất, lim dim
Hồng đào cạn chén ta tìm về nhau

Còn đâu nữa ngọt ngào êm ả
Dưới mưa phùn tầm tã mấy hôm
Sợ em cóng lạnh chặt ôm
Còn em cũng sợ…cuốn tròn sát anh…

Nay hiện kiếp long lanh ảo ảnh
Ánh sao vàng lấp lánh trời tây
Phải hồn em đã lên đây?
Cùng nhau tái ngộ chuỗi ngày không tên……..

27/2/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 86 Images?q=tbn:ANd9GcROv4FMeCS2f0MCYKxkrHd_R9Na_OmKvGzuEn9UgWzi1lzn3utB


Cám Ơn Tình Xưa

Chẳng ngờ! Tôi trở thành Thi Sĩ!
Biết ngắm sương rơi dưới nguyệt thề
Để hiểu nỗi buồn trong giá lạnh
Cảm đời ảm đạm với ai bi!

Biết vọng trăng thanh đã khuất mờ
Để ngàn thương nhớ thuở còn thơ
Vô tư cánh lượn bên bờ suối
Chẳng chút bâng khuâng, chẳng thẫn thờ

Biết nhìn lờ lững dòng sông chảy
Để thấy quanh đây chuỗi tháng ngày
Biển sóng chập chùng theo gió lộng
Sớm chiều luân chuyển, một vòng xoay

Biết xem mây xám níu trời xa
Để luyến lưu cho một ánh hồng
Mới đó vầng dương bừng sáng toả
Phù du một thoáng, lịm tàn đông!

Thổn thức dâng cao, hóa nhịp đàn
Từng hồi trổi khúc, vạn âm ngân
Trải khuya cô tịch, vào thao thức
Cảm xúc lâng lâng vượt vút tầng…

Bởi nhờ hình bóng của yêu đương
Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường
Rồi một chiều kia, hồn trở gót
Tìm về bến cũ uống trăng sương

Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi!
Một luồng chấn động tận xa xôi
Xé màn bao phủ hằng muôn cảm
Hồn Sĩ ngàn xưa... trở lại đời

Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn
Để mãi từ đây có nhạc đờn
Mỗi khắc ngân nga niềm dĩ vãng
Ru sầu héo hắt dịu từng cơn!...

16/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 86 Images?q=tbn:ANd9GcShOS3cxF06f348dClHn99CumBT29AVxTC7BG4Q8aIA0NROYVmKWA


Soi Gương

Có phải mình không? Có phải không?!
Từng hàng sóng gợn điểm trên sông
Năm xưa êm ả bầu thanh mát
Sắc thắm đan thanh ửng sáng dòng!

Đã thật lâu rồi chỉ ngắm gương
Thoáng qua như gió lướt ngàn phương
Vô tình, vội vã lùa nhanh tóc
Tuyết điểm. đen tan mặc tỏ tường

Canh cánh cuộc đời với nỗi lo
Thức thao, trăn trở một con đò
Dưới bầu chờn chập vầng mây xám
Chẳng biết khi nào nổi sóng to

Thời gian chầm chậm cứ dần trôi
Chim cánh trời mây cả một đời
Kiếm bắt tha mồi về tổ ấm
Sớm chiều cứ mãi thế mà thôi!

Giờ đây nắng đã rủ trời tây
Cảm xúc con tim chuỗi tháng ngày
Lặng lẽ bên thềm nghe gió thổi
Từng hồi dào dạt mảnh hồn ngây…

Buổi sáng hôm nay trước ảnh hình
Ngàn canh trầm mặc quấn lung linh
Muôn thu quạnh quẽ ôm màn tối
Thong thả nhìn xem… có phải mình?!

Thôi rồi! Lạ lẫm với ngày xưa
Cát bụi phong sương phủ lấp tàn
Một dáng cây xanh thời mướt rượt
Giờ đây meo mốc, cuốn thành vân!...



17/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 33 Vip-Talisman4

Anh Thương

Anh thương đôi mắt sáng long lanh
Ngả hướng, nhìn về phía của anh
Man mác nỗi buồn loang diệu vợi
Như tìm gì đó tận xa xăm…

Anh thương vầng trán phủ làn mây
Ẩn chứa thông minh, khéo léo đầy
Biết hái sao trời thêu gối mộng
Biết dùng mật ngọt tạo men say

Anh thương suối tóc xoả ngang lưng
Lất phất bay bay đậy má hường
Chan chứa êm đềm, muôn thắm thiết
Toả ngàn ấm áp đẩy hàn sương

Anh thương vòng nguyệt dáng cong cong
Nửa khuất một bên, nửa trọn vòng
Tợ nết na thuần nhưng kín giữ
Tâm hồn ý sống vẹn thanh trong

Anh thương tim tím ửng bờ môi
Đầy ấp yêu đương với nụ cười
Dành sẵn cho tình leo đỉnh tận
Tắm bầu lộng gió, hái trăng soi

Anh thương thanh tú ảnh hình em
Đằm thắm, đoan trang, nét dịu hiền
Một khối chung tình son sắt mãi
Trước cuồng phong vũ chẳng chao nghiêng

Vậy mà! Tất cả những anh thương
Chẳng thể cầm lên đặt sát gần
Để suốt chuỗi dài vương vấn nhớ
Đêm đêm thao thức, nỗi bâng khuâng...


20/4/2019
Nguyễn Thành Sáng

 
[IMG]


LƯU LUYẾN (2)

Cơn hè bỏng cháy bức hồn hoa
Chợt một chiều kia ánh dịu tà
Lãng đãng trôi về phơi mộng sống
Nhẹ nhàng, êm ả, cánh Thu xa!


Từng cơn gió lướt lay vương vấn
Lảy khúc du dương réo gọi hồn
Thương nhớ ngập tràn trên cánh mỏng
Êm đềm, tỏa sắc sáng chiều hôm


Có lúc mây xa lũ lượt về
Mịt mờ, vó ngựa, dặm quan khê
Hồn hoa chành chạnh niềm thao thức
Khe khẽ ngân nga tiếng hẹn thề


Những đêm trăng sáng tỏa lung linh
Sương đọng long pha nét hữu tình
E ấp bên ngàn cây cỏ lá
Dưới trời huyền diệu phả hương xinh!...


Lưu luyến ngập tràn đan ý thơ
Muôn vàn đượm thắm cuốn thành mơ
Thênh thang xoải cánh trời mây nước
Óng ả, mịn màng chuỗi mối tơ…


Nhưng rồi phiêu bạt bốn phương ngàn
Thu đến lại đi, lắm phũ phàng
Trăn trở, nhớ nhung thời hạnh ngộ
Bây giờ kết tụ, biến sầu tan


Mùa đông giá rét phủ lên hoa
Theo thắt, tái tê dáng ngọc ngà
Lạnh lẽo, ê chề bao khắc khoải
Nghẹn ngào, héo hắt, ngóng trời xa!



Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 87 Images?q=tbn:ANd9GcQb_KQtI-aVkE9P7rTHTXCIKTp3NSiM7maXFHnGZYSQ3aFMqp1R


Hoa Thắm Vẫn Hơn

Nếu là phận nữ cũng như em
Tôi ước như trăng rực sáng thềm
Như đoá hoa hồng hương sắc thắm
Như hình tranh vẽ một Thuyền Quyên!

Để bầu đêm tối giạt đen mờ
Cho ửng khu vườn vạn ánh mơ
Giúp kẻ yêu tranh lòng khuấy động
Biến thành Thi Sĩ trải hồn thơ…

Bởi khuya vắng lặng, khuất trăng rồi
U ám quay vần, phủ khắp nơi
Quạnh quẽ, cô đơn, người giá lạnh
Thêm sầu, héo hắt đẩy chơi vơi

Vườn sẽ không còn quyến rũ ai
Bướm hoa sặc sỡ chẳng còn đây
Đìu hiu, cô tịch theo ngày tháng
Hoang phế trùm lên cả chốn nầy!

Thơ được trào dâng một nỗi lòng
Ru người thao thức giữa trời đông
Phôi phai trăn trở niềm tơi tả
Nhẹ cánh thuyền nan lướt thẳng dòng

Dẫu cho nhan sắc có gieo sầu
Hơn đoá nhạt tàn, khuất nẻo sâu
Khao khát trông hoài cơn gió thoảng
Bay về ve vuốt, chút lao xao

Cuộc đời mãi đẹp bởi muôn hoa
Điểm nét đan thanh khắp mọi nhà
Dịu mát tâm hồn, nâng ý sống
Lay niềm cảm xúc trải ngân xa!

19/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
tổ chức sự kiện quảng ngãi
Top