Thơ Nguyễn Thành Sáng

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 90 Images?q=tbn:ANd9GcTqomeHtpWBvS6y5g4lM-i4qsWBNm4MboxfWn9lJ0PKinkkU2a0XA


LẠC MẤT TÌNH THƠ

Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!

Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên

Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em

Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!

Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…

Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!

Có bao lần ghé lại đất đô thành
Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!...


Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 90 Images?q=tbn:ANd9GcTUbU2W-1kEHbcufk9T_gBAVmDfMyyKHKBiNo4BZPnmJ49fWWI-


Đôi Mắt Của Em

Đôi mắt nầy, đôi mắt của ngày xưa
Loang nỗi nhớ nhẹ đưa vào sâu thẳm
Cho anh hết bâng khuâng niềm trăn trở
Rồi êm đềm ngắm tỏ tận xa xăm!

Đôi mắt nầy khẻ cười, anh yêu dấu!
Có hiểu chăng đau đáu những ngày xa
Em ngơ ngẩn dưới tà trông diệu vợi
Thèm cánh hồn bay tới gặp người ta?

Đôi mắt nầy, khéo léo ngón thon thon
Phủi mây xám hoàng hôn tan mất dạng
Để chút nữa không gian bầu rộng lớn
Hết áng mờ lởn vởn đậy vầng trăng

Đôi mắt nầy! Anh Sáng ơi! Giữ mãi
Cuộc tình ta nước chảy tận trùng dương
Dẫu sỏi đá trải đường, chân vẫn tới
Điểm tận cùng vời vợi của yêu đương!…

Vậy mà nay, đôi mắt phủ vạn sầu
Bởi bất hạnh, vỡ câu thề ước hẹn
Màn sương tím trùm lên niềm khắc dấu
Mũi tên chì xuyên thấu quả tim em

Để đôi mắt! Đôi mắt thắm ngày xanh
Giờ nhàn nhạt treo cành cây héo rũ
Bao ước mơ ấp ủ dưới long lanh
Một thoáng đã tan tành qua lối ngõ

Đôi mắt nay của em buồn muôn thuở
Cuốn khung tàn vò võ quấn chiều đông
Từng thu đến bềnh bồng theo ngọn gió
Loáng thoáng về nỗi nhớ một dòng sông!...


22/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 90 Images?q=tbn:ANd9GcSQcW5rKauc2pellknyTtycs7RlRr-zI0jIdUQ0zhAu3OvEMhuP


Nhớ Mảnh Tình Tan

Bên khung cửa em ngồi đan nón lá
Gió từng hồi hôn má… của em đan
Phải chăng hồn mơ màng theo ngọn gió
Nên mây mềm phất phới gợn lăn tăn!

Em nghĩ gì? Sao trầm mặc lặng thinh
Mãi thon trắng rung rinh theo mối chỉ
Tiếng lách cách thầm thì trong khung tĩnh
Giống tiếng lòng bịn rịn nhớ người đi

Sống mũi cao, cúi sâu vào lặng lẽ
Trên từng hồi ánh loé ửng đong đưa
Vành tròn tre lắc khua lời khe khẽ
Như hỏi rằng! Em ạ! Nghĩ gì chưa?...

Tôi vô tình đi ngang đầu ngoảnh thấy
Nét diệu hiền ai đấy, đẩy vào tôi
Để bất chợt chơi vơi vào vòng xoáy
Nghe tim mình động đậy nhịp à ơi!

Một chút gì rung cảm nhẹ vào sâu
Theo từng phút dạt dào nâng lên mãi
Nhìn hoa xuân chìm say sau bờ giậu
Khách lữ hành lảo đảo cánh hồn bay…

Rồi mấy độ, trăng tròn treo đỉnh núi
Hết tháng ngày thui thủi bóng chiều hôm
Kẻ mơ trăng, người đờn bên cạnh suối
Điệp cung đàn réo gọi khảy từng cơn

Tôi yêu nàng, nàng cũng rất yêu tôi
Ngàn da diết, trao lời non biển hẹn
Mà trời ơi! Màn đêm dần loang tới
Trải mảnh sầu, phủ tối một màu đen…

Thư tình! Đành nhỏ máu, tạ từ em!...


26/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 90 Images?q=tbn:ANd9GcTlw7Vm8C2gg4pC0xwX6HOseXCnCFjGib19T2AQ7YOf_BA8SSOPVA


Em Cần Phải Viết

Cứ viết đi em!, em cần phải viết!
Tất cả gì da diết của lòng em
Từng đem sầu, héo hắt đọng vào tim
Từng cay đắng, từng chìm trong nỗi nhớ!

Em cứ viết, những đau thương, trăn trở
Làm tái tê, vàng võ cánh hoa xinh
Để thời gian thui thủi chỉ riêng mình
Mang khắc khoải, tơ tình sao đoạn đứt

Em hãy viết, viết những gì thổn thức
Tận đáy lòng giây phút ngất sầu bi
Đã đẩy em vào cùng tột của ủ ê
Cho chuỗi sống, đường về không có lối

Em nên viết trong vạn ngàn nhức nhói
Khiến quả hồng rười rượi mãi thời gian
Để đêm của em, đêm chẳng có trăng
Chỉ mù mịt, hoàn toàn trong mù mịt!

Em cần viết với ánh nhìn xa tít
Chỉ thấy toàn xám xịt với lờ trôi
Khiến cho em bị hút nẻo chơi vơi
Rồi tan loãng, bời rời trong cõi lộng…

Để từ nay quên hẳn một dòng sông
Có con thuyền bềnh bồng trên sóng nước
Chở mảnh hồn của hai lời hẹn ước
Chuyện đá vàng, tha thiết, chẳng hề phai

Vậy mà bất chợt ngọn gió heo may
Lại kéo đến khiến ngày hồng nhạt ánh
Rồi từng phút biến khung tầng mất nắng
Phủ cánh buồn, trĩu nặng nỗi niềm thương!

Em hỡi em! Cho khô cạn ngàn sương
Em cứ viết! Và em cần phải viết
Để trọn đời đôi ta ôm vĩnh biệt
Hai phương trời bóng chiếc nhẹ nhàng đi

Tình là thế! Đời vẫn luôn là thế
Có bao giờ ngấn lệ chẳng hề rơi!.....




30/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
xây nhà trọn gói tại quảng ngãi xây nhà trọn gói quảng ngãi xây nhà trọn gói tại quảng ngãi nội thất quảng ngãi
Top