Thơ Nguyễn Thành Sáng




Em Sẽ Nhạt Dần Trong Mắt Tôi

Em sẽ nhạt dần trong mắt tôi
Không vì hai nẻo cách xa xôi
Cũng không phải tại do hoàn cảnh
Là bởi vì em quá khác rồi!

Đâu còn hình ảnh của năm xưa
Tóc xỏa ngang vai, gợi gió lùa
Ánh biếc, môi hồng chan chứa mật
Hồn xuân phơi phới thả trời mơ

Em nói, em cười, em nghĩ suy
Vấn vương, lưu luyến gót người đi
Mong ngày trở lại xây bờ mộng
Chỉ mối se duyên kết nguyện thề…

Chẳng ngờ thoáng chốc bóng thời gian
Đóa thắm giờ đây héo nhạt tàn
Co rút khô gầy nơi vắng lặng
Đìu hiu, quạnh quẽ hứng trăng tan

Em đã biến mình thành sỏi đá
Dưới trời chịu đựng nắng mưa sa
Mặc tình lông lóc hay vùi dập
Đành chịu thế thôi, phận số mà!...

Tôi tìm dĩ vãng thuở yêu đương
Mong nhẹ tấc lòng nỗi nhớ thương
Suốt cả chuỗi dài canh cánh mãi
Để rồi trăn trở thấy sương buông…

Có lẽ từ nay sẽ cố quên
Bởi vì tất cả dưới mông mênh
Tợ như lam khói bay lờ lững
Gió thổi mây đưa dễ rã hình!

28/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 



Nỗi Niềm Thầm Lặng

Mái sắp trắng mà sao như hụt hẫng
Cứ quay tròn, luẩn quẩn ở tâm tư
Để lắm khi ngồi đó suốt cả giờ
Trăm nỗi nhớ, đong đưa vào ánh mắt!

Ta chẳng thấy chạy đua theo vật chất
Chẳng đắm mình tửu sắc phải mê say
Chẳng mong cầu danh phận giống như ai
Và cũng chẳng tháng ngày chờ hưởng thụ

Chỉ có đây một cõi lòng trăn trở
Chuyện năm xưa dang dở chuyến xe đời
Để mãi hoài trống vắng với chơi vơi
Trong thầm lặng từng hồi bao da diết

Tuổi còn xanh mà bạc phần bạc phước
Cha lìa trần, nhà thiếu trước hụt sau
Đàn nheo nhóc lư lắc giữa ba đào
Thuyền mỏng mảnh lạc vào không định hướng

Ai cho ta ước mơ rồi vọng tưởng
Ai làm ta khốn khổ cảnh bôn ba
Ai khiến ta đau đớn sớm lìa xa
Vùng kỷ niệm đậm đà muôn yêu dấu…

Gom tất cả biến lại thành điên đảo
Quấn nỗi niềm đau đáu thả trôi sông
Trên phong vũ, dưới sóng vỗ bập bồng
Đẩy nghiêng ngả theo dòng rơi mù mịt…

Chiều hôm qua từ một nơi xa tít
Vọng về đây rả rich khúc cung đàn
Ta trở mình, chạnh nhớ mảnh trăng tan
Hồn đứng dậy đi lần ra phía trước…

29/9/2017
Nguyễn Thành Sáng

 


Tôi Hỏi Anh!

Tôi hỏi anh!...


Anh ngồi đó, anh cúi đầu rầu rĩ
Chỉ lo âu và cũng chỉ lo âu
Bầu không gian là cả khối u sầu
Dần phủ lấp, đè vào thân mệt mỏi!

Anh trăn trở, quay cuồng trong nhức nhói
Rồi ngước nhìn vời vợi trút thở than
Sợi dây xích xiềng chặt cả hai chân
Niềm ngao ngán muôn phần treo tâm não

Anh tơi tả dưới khung trời giông bão
Chẳng thấy người cho áo bớt hàn đông
Anh hận đời, hận cả một dòng sông
Ngàn sóng vỗ khiến lòng anh tê tái

Anh thao thức, anh nhớ thời thơ dại
Nhớ xuân đầu phơi phới cánh hồn bay
Còn bây giờ trăng lặn, gió heo may
Đẩy xám xịt, đoạn đoài ôm nối tiếc…

Bao sự việc làm cho anh da diết
Để tận cùng chẳng thiết, mặc tình buông
An ủi rằng: Trời sanh cỏ nhỏ sương
Thôi cứ mặc! Đoạn trường sao cứ mặc!

Tôi hỏi anh!

Trước nghịch cảnh khó khăn đang siết chặt
Ngả nghiêng lòng đánh mất chí vùng lên
Anh nghĩ sao? Thiên chức một cái tên
“Chồng”và “Cha”! của mình nơi mái ấm

Ai ở trong tận cùng sâu thăm thẳm
Trọn nghĩa tình trĩu nặng đợi chờ anh?…
Ích lợi gì chán nản với bi quan
Đường dẫu tối, cố lần rồi sẽ thoát!

Cảnh của tôi!
Cũng giống anh! Mười mấy năm về trước...



30/9/2017
Nguyễn Thành Sáng

 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 36 Images?q=tbn:ANd9GcRHD9-vLkRP1zvCEibNjdZYkSSfr_oc63YN5gkjwrMBsvukDuQUpQ


Cứ Vẫn Con Tim…

Nàng đi dệt mộng phù du
Để buồn loang mắt, cho thu đọng hồn
Chiều chiều lặng ngắm hoàng hôn
Cung đàn réo rắt, chập chờn ý mơ!

Còn tôi khuây khỏa với thơ
Tay đan ước vọng, chân chờ gió lay
Đẩy về dĩ vãng tìm ai?
Cho vơi nỗi nhớ chuỗi ngày không tên

Sớm hôm thả cánh bồng bềnh
Dặm ngàn sương khói, ánh tình nơi đâu?...
Giờ đây điểm muối mái đầu
Vấn vương còn đó, chuốc sầu mà thôi

Tôi, nàng cách biệt đôi nơi
Cũng cùng một ánh trăng soi giữa trời
Cũng trông, cũng đợi, cũng rồi
Dạ mang canh cánh, từng hồi cảm rung

Ngắm mây, mây xám lạnh lùng
Lững lờ trôi mãi vào vùng xa xăm
Ngắm sương, sương nhẹ âm thầm
Từ từ nhỏ giọt, cạn dần sau đêm…

Vậy mà cứ vẫn con tim!...

1/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 37 Images?q=tbn:ANd9GcTrTupQC3KE3ZW8Mv0AhToX9pvfFoxTa4Nm_bjX_yhDXIdXax-uSg


Vần Thơ Buồn Trải Giấy

Tà buông ráng sau hàng cây rũ riệt
Trăm lá vàng la liệt rải đầy sân
Giữa mênh mông, từng dãy xám giăng ngang
Lững lờ nhẹ, trôi về nơi xa thẳm…

Bên khung cửa chập chờn vài tia nắng
Dáng em ngồi trĩu nặng nét thu phai
Đôi mắt sầu lơ đễnh hướng vầng mây
Thỉnh thoảng cất bàn tay lùa mái xõa

Em thao thức, và rồi em nhung nhớ
Chuyện ngày xưa, của thuở sắc đan thanh
Dưới bầu trời lóng lánh ánh trăng xanh
Vô tư lự, lâng lâng hồn phơi phới…

Bóng thời gian mãi âm thầm chuyển tới
Sắc hoa chiều bên lối ngõ rêu phong
Để giờ đây vương vấn một dòng sông
Con thuyền mộng bềnh bồng trên sóng nước

Ngàn du dương theo đong đưa của gió
Muôn tiếng đàn đây đó trỗi ngân nga…
Tất cả đã chầm chậm lướt dần qua
Chuỗi xuân thắm hóa ra thời dĩ vãng

Một cái gì như hãy còn hụt hẫng
Như đìu hiu, trống vắng ở tâm tư…
Tiếng chuông chùa khuây khỏa nỗi chơ vơ
Em khép cửa, vần thơ buồn trải giấy…

2/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Tập Thơ Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp  Tumblr-op88xic9qq1uco8m0o1-500


Còn Đó Một Vầng Trăng

Em giá lạnh, nỗi sầu nằm thung lũng
Còn hồn thì lơ lửng đỉnh non xanh
Quả tim buồn thỉnh thoảng nhẹ rung rinh
Nhịp trăn trở tiếng tình trong lặng lẽ!

Cứ mỗi buổi vào hoàng hôn bóng xế
Nhìn ráng tàn rải lệ dưới đìu hiu
Nghe cánh ngàn hướng tổ vọng lời kêu
Ôi! da diết thật nhiều, muôn xúc cảm…

Từng từng phút từ từ dâng lai láng
Rồi loang tràn, tan loãng tợ phôi phai
Cũng như kia bao cụm xám vầng mây
Gom kết tụ để dài trôi rã nát

Còn đâu nữa vườn xuân đầy thơm ngát
Đoá ửng hồng khoe sắc giữa đong đưa
Có còn đâu những tối ngắm trăng thơ
Niềm ước vọng vật vờ theo ngọn thổi…

Chỉ bốn bề khung chiều dần chuyển tối
Kéo mịt mù phủ lối bước chân đau
Cận hai bờ cây cỏ lắc lao xao
Như chia sẻ lệ trào vương vấn cũ…

Tận xa xa âm vang lời của gió
Hỡi người ơi! Còn đó ánh trăng đêm
Dẫu trời đang nắng tắt, tím về em
Một thoáng nữa, tỏa lên bầu lóng lánh…


7/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Tập Thơ Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp  Giphy


Thơ Em Gợi Nhớ

Tiếng lòng em trải vào thơ
Khiến cho thao thức, từng giờ ngân nga
Thương thương một ánh trăng ngà
Nửa vầng chạnh khuyết, đậm đà vấn vương!

Chẳng buồn tợ giọt hàn sương
Chẳng âm thầm nhẹ bên đường rụng rơi
Nỗi niềm quạnh quẽ chơi vơi
Em đan thành nhạc từng hồi vút cao

Quả tim sóng gợn ba đào
1…2…3…4…Tuôn trào lâng lâng
Hòa thêm 5…6… Mộng hồng
Thả bầu mây khói bềnh bồng cùng nhau

Chiều chiều gió thổi rì rào
Động khua cỏ lá xạc xào quanh đây
Muôn ngàn xúc cảm tràn đầy
Mộng đời còn đó, bóng ai mịt mù!…

Tôi đang đứng giữa mùa thu
Bốn bề phủ kín âm u lặng tờ
Đàn tranh réo rắt bên bờ
Âm vang vọng lại, vật vờ hồn tôi

Ảnh hình dĩ vãng xa xôi
Nầy môi, nầy mắt, nầy cười, nầy duyên
Nầy thương, nầy nhớ…của em
Vậy mà trời hỡi! Nỡ thuyền đứt dây!...


8/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 37 Images?q=tbn:ANd9GcQdGQNVZ81LyxbK-wtMxQZ9_6VoFaVRUUOBw_tWTi50aPVjbm_9pA


Một Đời Hụt Hẫng

Nắng đã nhạt tàn sao vẫn mãi
Bóng hình cô gái của năm xưa
Bờ môi, ánh mắt, lời thương nhớ…
Ẩn hiện đâu đây dưới ngọn lùa!

Tơ tình vuột mối thành tan vỡ
Để lại cho tim vạn khúc sầu
Những tối đìu hiu, chiều lá đổ
Từ trong sâu thẳm gợn niềm đau

Ngắm trăng, trăng chạnh sau hàng trúc
Soi nước, nước trôi cuối nẻo trời
Hóng gió, gió ngừng bên ngạch cửa
Nhìn mây, mây giạt tận ngàn khơi…

Vậy mà cứ mãi dài năm tháng
Vương vấn từng cơn kéo trở về
Để trái u hoài nơi tĩnh lặng
Trở mình trổi nhịp đập lê thê!

Có phải cung đàn đà lỗi nhịp
Làm tan rã hết cả âm thanh
Khiến cho bản nhạc thành vô nghĩa
Nắn nót còn kia cũng phải đành…

Nếu biết yêu là sẽ dở dang
Thì thôi thuở ấy chẳng quen nàng
Chẳng gom tất cả đưa vào mộng
Cũng chẳng bao giờ ghé bển thăm

Để một đời người hụt hẫng tim
Dạ luôn thao thức nhớ thuyền quyên
Mặc bao hương sắc vườn ai nở
Chỉ ảnh hình thương hướng vọng tìm.


10/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 37 Images?q=tbn:ANd9GcSr3ctqsWdqMFv2Fe5Q2OtRLpbQtd7rDaPdscab55SvXu66it8X6Q


Dưới Bóng Thời Gian

Ghế đá hãy còn đọng nước mưa
Công viên du khách vẫn lưa thưa
Lâm râm thỉnh thoảng dừng rơi hạt
Trên mảng vòm đen bị gió lùa!

Từ từ ưng ửng ánh hoàng hôn
Loáng thoáng bên sông mấy đóm tròn
Le lói, chập chờn như chẳng muốn
Trải lòng trọn vẹn buổi đầu hôm

Tôi lót đồ ngồi để nghỉ chân
Mặc cho tâm trí thả xa xăm
Nửa hồn sống lại và thêm nửa
Khuây khỏa nhìn xem cảnh chợ tàn!

Mới đó năm nào ở chỗ đây
Rải dài xanh mướt mấy hàng cây
Giờ không còn thấy, thay vào đó
Khoảng cách mọc lên những cái quầy

Bên kia tấp nập xuồng ghe đậu
Lên xuống, bưng khiêng tới đỏ đèn
Kẻ đếm, người trao kèm tiếng hẹn
Chuyện trò vui vẻ tợ thân quen…

Tất cả chiều nay mất hết rồi
Chỉ còn ký ức ảnh xa xôi
Nhộn nhàng buôn bán, tình trong mắt
Một cõi không gian đượm tiếng cười…

Đứng lên lần bước đến gần xe
Nhìn lại xung quanh khắp mọi bề
Chẳng biết vui mừng hay nối tiếc
Mà sao nằng nặng gót chân đi...


11/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
xe cẩu quảng ngãi xây nhà trọn gói quảng ngãi chống thấm quảng ngãi nội thất quảng ngãi
Top