Blog

Tôi là một con lừa – Phương Mai | Kenhdaihoc.net

“I Am A Donkey” xuất bản năm 2013 là cuốn sách đầu tiên trong bộ sách “Lên đường với trái tim trần trụi” của PGS.TS Nguyễn Phương Mai, cuốn thứ hai trong bộ sách này là “Con đường của đạo Hồi”. được phát hành. Năm 2014.

“I Am a Donkey” gồm 15 chương nhỏ trong 4 phần chính: Tố Bạch, Phiêu lưu, Suy tư và Chia sẻ. Nhỏ và khá nhẹ, có vẻ hơi mỏng so với lượng kiến ​​thức và cuộc sống mà nó truyền tải.

Tôi là một kẻ xấu - reviewsach.net

Hơn cả một cuốn sách du lịch – nó có nghĩa là đi và viết.

Tất nhiên, Fong Mai cũng đi và viết. Đã đi qua gần 80 quốc gia. Nhưng không chỉ viết về những gì chắt lọc được sau chuyến đi, về những gì đã trải qua, đã chứng kiến, rồi ngẫm nghĩ… như một cuốn nhật ký hành trình.

Xem thêm Bụi đời Phố Trẻ – Thắp sáng ước mơ du lịch vòng quanh thế giới

“I am a ass” nên được hiểu theo nghĩa rộng hơn, nó là một cuốn tự truyện – một cuốn tự truyện.

Một tiểu sử mang đậm tính nhân vật. Ngay từ cái tên “I am a Donkey” đã thể hiện cái tôi đậm nét. Fong Mai chia sẻ rất nhiều, cô viết về mẹ, bạn bè và công việc của mình. Nhận thức cá nhân về hôn nhân – bình đẳng giới – tôn giáo; Anh ấy đã chia sẻ về những kỷ niệm thời thơ ấu, và thậm chí về việc bỏ học đại học và một lời nhắn nhủ dành cho những người bạn trẻ.

READ  [Review – Tóm tắt] Giấc Mộng Đế Vương – Cuồng Thượng Gia Cuồng | Kenhdaihoc.net

Chữ ký của cuốn sách không chỉ được ghi lại sau quá trình quan sát, khám phá, tiếp thu, chứng minh, suy ngẫm, … mà còn thể hiện giá trị cảm nhận của tác giả, chứa đựng ánh sáng của nghiên cứu hàn lâm.

Là một tiến sĩ về giao tiếp đa văn hóa, Phương Mai đưa độc giả vào một hành trình lịch sử độc đáo với tư duy tích hợp. Summer’s Journey mô tả cuộc phiêu lưu của giới giang hồ vào thế kỷ thứ 9, từ tây bắc Ấn Độ và khắp châu Âu. Một cuộc hành trình dài gần một năm sau cuộc di cư của con người cách đây hơn hai trăm nghìn năm, từ châu Phi sang châu Á, đến châu Úc, châu Âu, và sau đó vượt biển đến châu Mỹ – những tác phẩm sống động và hùng vĩ chống lại thiên nhiên, vừa sắc sảo vừa lo lắng khi phán xét. Trong suy nghĩ của cả một cộng đồng người trong một thời kỳ nhất định mà nhân loại đã trải qua.

Đừng đánh giá một cuốn sách qua bìa của nó!

Đừng nhìn mặt mà quy chụp!

Nhìn sơ qua bìa sách chỉ thấy một ngọn núi đá khá lớn trên nền xanh thẫm và tên sách là chú “lừa” Fong Mai nhảy từ trên cao xuống ngộ nghĩnh như một chú ếch nhỏ. Phải chăng bìa sách muốn gửi gắm thông điệp rằng con người thật kỳ vĩ giữa thiên nhiên?

Nó không bắt mắt – đó là đánh giá khách quan và ngắn gọn trước khi tìm hiểu.

Tuy nhiên, thông qua thử thách #ChallengeOnNaturePhotography trên mạng xã hội Facebook, tác giả đã công bố bức ảnh bìa chính của cuốn sách “I am a Donkey” với tựa đề là Grand Canyon huyền thoại của Mỹ với độ sâu 1800 mét. Bức ảnh này được chụp bởi Arnaud – một người bạn Pháp đã cho Fong Mai ăn, ngủ và nghỉ vài ngày trên xe để tiết kiệm tiền khách sạn.

READ  7 bước bán hàng chuyên nghiệp giúp bạn luôn thành công | Kenhdaihoc.net

Thực tế, kiến ​​thức kém sẽ hạn chế tầm nhìn và rất dễ bỏ sót một cuốn sách hay.

Chỉ bằng cách di chuyển, bạn mới có thể biết được mình có bị ràng buộc hay giới hạn hay không.

“Tự do là chuyển động.”

Đây vốn là lời của một nhà văn vừa ra tù khi trốn khỏi Cổng sắt mà đạo diễn Lê Hoàng đã nhắc lại và hét lên: “Tuyệt vời. Tự do có ích gì nếu bạn không di chuyển?”

Fung Mai là một người luôn khao khát tự do, vì vậy anh ấy sống như một kẻ lang thang. Anh đột ngột nghỉ học và làm báo, năm 24 tuổi anh trở thành biên tập viên trẻ nhất Việt Nam, sau đó đột ngột đi du học, hiện anh là giảng viên đại học, nhưng anh thường xuyên nghỉ việc.

Chọn cách “lăn lộn khắp nơi” để khỏi vướng phải rong rêu, người đi phượt Phương Mai tuân theo triết lý “chân đi thì cảm thấy xích”. Triết lý này xuất phát từ quá trình thuần hóa voi: ban đầu, voi rừng bị xích vào cột bằng sợi dây dài 30 mét, chúng chỉ di chuyển trong bán kính 30 mét. Chỉ cần người dân không tháo xích, con voi đã quá quen với vòng tròn đó, nó sẽ chẳng đi đến đâu, nên từ voi rừng trở thành voi thuần phục.

Thực ra, ai cũng có những giới hạn, chỉ có những người ý thức mới cố gắng làm cho “sợi xích” của mình càng dài càng tốt, rồi đến một lúc nào đó họ chợt nhận ra “sợi xích” ấy có bền chặt như ta vốn có hay không. Tư tưởng. tôi rảnh

Cần phải di chuyển rất nhiều để biết đâu là ranh giới giữa ngu dốt và văn minh.

Nhà văn đi nhiều, thấy nhiều, biết nhiều, suy nghĩ nhiều nên nhìn đời bằng con mắt tinh tường và tinh tường, đôi khi mãn nhãn và khó tính, nhưng nhìn chung, công bằng và không cần quá sa đà vào cái tổng thể. . thế giới. .

READ  Giúp bạn trả lời câu hỏi sĩ quan quân đội là gì? | Kenhdaihoc.net

Fong Mai đi du lịch khắp nơi trên thế giới. Giáo dục về “giao tiếp đa văn hóa” của nhân loại. Xây dựng về nghèo đói, dân chủ, bình đẳng ở tầm vĩ mô … Nhưng ông có một quan điểm khá cụ thể về Việt Nam:

Càng đi càng không dám chê nước nhà! – Nguyễn Phong Mai.

Tại sao nó được gọi là đặc biệt? Vì lạ là người Việt hay chê Việt Nam!

Nào ngờ, năm 2014, trên mạng xã hội xuất hiện một bức thư của một du học sinh Nhật dành cho người Việt, đại khái là so sánh hai quốc gia Việt Nam và Nhật Bản, rồi gọi Việt Nam là Việt Nam. “Con nhà giàu, con nhà không ngoan”. Mới đây (năm 2019) bức thư đó lại được “dung hợp” và nổi lên, lại một làn sóng bình luận khác nhau, nhưng lạ thay, những bình luận nhận được rất nhiều lượt “like” lại là bình luận. Xác bức thư rồi chỉ trích dân tộc Việt Nam thù hận. Ảo tưởng và khoảng cách với sự thật …

Người Việt Nam có văn hóa phê bình và tự phê bình. Có chân thành mong muốn mọi người hiểu mình, phát huy ưu điểm, khắc phục khuyết điểm. Cũng gây ra bởi sự sỉ nhục quốc gia, mà “Việt Nam tệ mọi thứ!”, và anh ấy luôn tôn thờ Nhật Bản và các nước phương Tây khác, mặc dù anh ấy chưa bao giờ đặt chân đến đó. hoặc cận thị quá mức và thiếu thị lực chung, “Chỉ ở Việt Nam mới có!”, Cuối cùng, mọi lỗi đều thuộc về chính phủ.

Thực tế cho thấy, hầu hết những vấn đề đáng được phản biện ở Việt Nam đều có ở mỗi quốc gia, sự khác biệt ít hay nhiều, dễ thấy hay khó, đó là mãn tính hay cấp tính …

“Văn minh không phải là hàng hóa. Nó không thể được mua với số lượng lớn và bán với số lượng lớn và phân phối đồng đều giữa các quốc gia được cho là văn minh. Lăn lộn trên những nẻo đường bao năm, tôi mới biết được rằng văn minh và ngu dốt luôn tồn tại song song với nhau, trong mọi xã hội và mọi quốc gia. – Nguyễn Phong Mai.

Tôi là một con lừa - Fong Mai
Ảnh: pippymiu

Cuốn sách này là dành riêng cho tinh thần tự do.

Khi “I’m an Ass” được xuất bản, tác giả đã 37 tuổi, chưa kết hôn và vẫn đang hẹn hò.

Nhiều người hỏi rằng, khi nào thì Fong Mai mới dừng lại, anh đã mượn lời mẹ của một người bạn và trả lời: “Đi du lịch cũng giống như làm tình. “Khi tôi không biết điều gì đó, tôi vẫn còn một chút sợ hãi. Khi tôi đánh nó, tôi không muốn dừng lại.”

Một người phụ nữ ở tuổi chỉ muốn kết hôn, không quan tâm đến con cái, đi làm ở nước ngoài nhưng thậm chí không có ô tô, dành toàn bộ thu nhập của mình để đi du lịch … So với những gì một người phụ nữ sẽ đo lường theo tiêu chuẩn truyền thống : Có chồng, có con, có nhà, có xe, đảm đang – rõ ràng quan niệm sống của Fung Mai không hề “bình thường”, nếu nhẹ thì bị coi là nổi loạn. hoặc một kẻ nổi loạn cực đoan, nặng nề, một câu: “Ngu như lừa!”.

Fong Mai vui vẻ thừa nhận.Tôi là một con lừa”.

Fong Mai không phản bác, chỉ nhe răng và cười. Tại sao bạn cảm thấy buồn?

“Bởi vì cái gọi là” chủ nghĩa cực đoan “và nổi loạn trong cuộc sống của tôi thực sự là quyền tự do tối thiểu mà mọi cô gái trong một xã hội văn minh đương nhiên được” sinh ra “. Các bạn sẽ chủ động và tích cực phấn đấu để có được hạnh phúc.”

Đó chỉ là quyền được làm người, được gọi là “quyền con người”.

Cuốn sách này sẽ trở thành tác phẩm “gối đầu giường” cho bất kỳ ai hiểu được nhân quyền này. Có nghĩa là bạn phải có một tinh thần tự do như chính tác giả, một tinh thần không bị ràng buộc Đi lấy chồng, sinh con, mua nhà, nấu ăn ngon … “

Fung Mai không phải là một phụ nữ Á Đông truyền thống, cô là một ví dụ điển hình của mẫu phụ nữ hiện đại: độc thân, thành đạt, tự do, tự tin và hạnh phúc.

Tìm hiểu thêm về tác giả Nguyễn Phương Mai

Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai (27/11/1976) gốc Hà Nội, hiện đang giảng dạy trong lĩnh vực truyền thông và quản lý đa văn hóa với các nghiên cứu liên ngành và các khóa học cùng với khoa học thần kinh não (thần kinh học). Ông đã làm việc như một nhà báo trong một thời gian dài trước khi trở lại làm việc tại Đại học Khoa học Ứng dụng ở Amsterdam, Hà Lan.

Nhân vật lừa Phương Mai có một người mẹ cũng rất nhân hậu. Chương “Tây qua lăng kính mẹ” đã khắc họa hình ảnh tuyệt vời của tác giả về người mẹ. Thậm chí có lần Fong Mai nhận được lời tỏ tình với lời tái bút hứa hẹn sẽ được yêu lãng mạn trong ít nhất bốn mươi năm với những điều kiện sau: “Càng lớn tuổi càng giống mẹ!”

Có lẽ đó là một phần thưởng cho nhà văn để có thể sống như một hòn đá lăn ít rêu mà anh ta muốn.

“Cảm ơn mẹ đã cho con đi và được tự do.” – Lời cống hiến “I am ass”, Fong Mai dành cho mẹ của mình.

Lời khen ngợi

Fong Mai đi du lịch rất nhiều nơi. Hầu hết chúng ta cũng vậy, nhưng đó là để kiếm sống, tìm bạn gái hoặc trốn nợ. Những cuộc hành trình dù khó khăn đến đâu vẫn luôn dẫn về cùng một nơi. Mỗi ngày chúng ta đều phi nước đại trên đường đến kiệt sức.

không phải của tôi Anh ôm lấy cơ thể cô dưới vòng tay của mình. Jot ở đây và ở đó. Anh ngỡ ngàng khắp nơi, miền đất nào cũng ngây ngất lòng người. Fung Mai không già và tôi có cảm giác rằng anh ấy sẽ không già đến chết với cuộc dạo chơi này. Đạo diễn Lê Hoàng viết: Trích đoạn mở đầu phim “Tôi Là Lừa”.

Link mua sách:

Định mệnh

Linh Naby - Tác giả tại Reviewsach.net

Linh là một biên tập viên khó tính, cục cằn và rất nghiêm khắc với nhiều lỗi chính tả.

Dễ thương nhưng không xã hội, đẹp nhưng dễ gây phản cảm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud